tên gốc : Thiên hạ Đại Minh
Phát hành và chế tác : Cổ Vân
Biên kịch : Mã Vệ Quân
Đạo diễn : Ngô Tử Ngưu
Thời lượng : 42 tập
Diễn viên và vai diễn
Tống Giai vai Kha phu nhân
Vương Á Nam - Hy Tông hoàng đế
Vương Hội Xuân - Nguỵ Trung Hiền
Nhiếp Viễn - Mộc Vân Châu
Nhiêu Mẫn Lợi - Dư Thanh Nhi
Tưởng Hân - Mộ Dung Thu
Tôn Phong Nham - Tín Vương
Hình Vũ Phi - Hoàng hậu
Vạn Hoàng Kiệt - Tiền Gia Nghĩa
Tịnh Dữ Lập - Chu Phi
Hắc Tử - La Vân Bằng
Đỗ Chí Quốc - Dương Liên
Diêu Địch - tiểu hồng
Nội dung phim
Những năm cuối của triều Minh là thời điểm đen tối nhất của lịch sử phong kiến Trung Hoa bao vây bởi âm mưu và lừa dối. Khi đất nước đang cần 1 lãnh đạo vững vàng tài giỏi để cai trị thì đáng buồn thay Minh Hy Tông hoàng đế chán chường địa vị của mình muốn từ bỏ ngai vàng để làm 1 thợ mộc giỏi nhất Chính sự thờ ơ thiếu quan tâm của Hy Tông đã mở đường cho việc nổi loạn chiếm dụng quyền hành của thái giám Nguỵ Trung Hiền độc ác tham lam vô độ và tay chân của NTH . Chúng tống tiền , tra tấn hãm hại những người có thể đe doạ quyền lợi địa vị của chúng . Sau khi cha đỡ đầu của Tiền Gia Nghĩa và Mộ Dung Thu bị hãm hại , Tiền Gia Nghĩa và Mộ Dung Thu quyết chí báo thù cùng sự giúp đỡ của bạn bè Nhưng mọi việc trở nên phức tạp khi họ lại dính tới vụ ám sát ko thành hoàng đế do có kẻ phản bội giở trò, Trong thời gian truy tìm sự thật . họ phát hiện ra những việc chính họ ko bao giờ ngờ tới ...

Nội dung:
Bộ phim kể về chiến cuộc cuối đời nhà Minh, giữa năm Thiên Khải là thời kỳ đen tối của lịch sử Trung Quốc. Một giai đoạn lịch sử mà các hoạn quan rất chuyên quyền. Những người ham quyền lực và mê giàu sang mơ ước được bước lên ngai vàng chín bệ cao quý và tận hưởng vinh hoa. Nhưng vị hoàng đế Hy Tông đang ở cung son, quyền lực tối cao lại chỉ mơ về những ngày an nhàn, thanh thản với công việc của một người thợ mộc. Những trận tranh giành ngôi vua là không thể tránh khỏi.
Chính nghĩa và ác tà, vũ lực và mưu trí, cầm cố và tự do, sinh tồn và cái chết đã tạo nên một trận chiến khốc liệt, đan chéo lẫn nhau. Những tình tiết hồi hộp và nguy hiểm tột cùng, những đấu tranh không mệt mỏi giữa âm mưu xoay quanh chủ đề lớn, đó là "thiên hạ Đại Minh". Tất cả sẽ được chuyển tải trong bộ phim Thiên hạ.
Bốn mươi tập phim sẽ mang đến cho khán giả cái nhìn mới mẻ về những biến cố bi thương chưa được biết đến trong lịch sử Trung Quốc thời nhà Minh...
Ảnh lễ cưới Tiền Gia Nghĩa và Dư Thanh Nhi
Lịch sử ! Ngụy Trung Hiền (魏忠賢) (1568-16 tháng 10, 1627) là một trong những đại hoạn quan nổi tiếng nhất và nhiều quyền lực nhất trong lịch sử Trung Quốc. Ông ta là người cầm đầu "đảng hoạn quan" dưới thời Minh Hy Tông trong việc lũng đoạn triều chính, thâu tóm mọi quyền lực trong tay, đồng thời tiêu diệt tất cả những người không cùng phe cánh với mình một cách không khoan nhượng. Vương triều Minh dưới thời Hy Tông suy tàn một cách trầm trọng một phần lớn là do Ngụy Trung Hiền. Ảnh Vương Hội Xuân thủ vai Ngụy Trung Hiền.
Tiểu sử Ngụy Trung Hiền là người Túc Ninh tỉnh Hà Bắc, lúc đầu tên là Tiến Trung. Lúc trẻ ông ta đã máu mê cờ bạc, ăn chơi trác táng, có vợ và một con gái. Vì thua hết tiền, nợ nần chồng chất, ông bèn trốn vào tiệm rượu, bị bọn đòi nợ chửi mắng, đánh đập, thấy hổ thẹn, phẫn uất cùng cực mà quyết định tự thiến rồi thay tên đổi họ là Lý Tiến Trung, trốn đến Bắc Kinh và được tuyển vào cung năm 1589, đổi lại tên cũ là Ngụy Tiến Trung. Tiến Trung nương dựa vào làm thủ hạ của vú nuôi vua Hy Tông là Khách thị (客氏), lời nói nịnh nọt nên rất được Khách thị thương yêu. Sau khi Hy Tông lên ngôi năm 15 tuổi, phong Khách thị làm Phụng thánh phu nhân, Ngụy Trung Hiền được thơm lây, được cho làm chức Bỉnh bút Thái giám đứng đầu 24 nha hoạn quan, được ở gần hầu cận Hoàng đế, phê đáp tấu chương, truyền đạt thánh chỉ. Ngụy Trung Hiền tuy là kẻ mù chữ nhưng đã được Khách thị nâng đỡ, nên mới được chức vụ quan trọng này, nay được vua Hy Tông ban cho hai chữ Trung Hiền thì quyền hành ngang ngửa với Tể tướng, mặc dù nhà Minh đã bãi bỏ chức vụ này từ lâu. Năm Thiên Khải thứ 3 (1623) Ngụy Trung Hiền kiêm luôn việc trông coi Đông xưởng là cơ quan đặc vụ của triều đình, thế lực ngày càng mạnh. Nội các của triều đình đều là tay chân của Ngụy Trung Hiền, bọn họ tranh nhau gọi ông ta là cha, là ông nội, tự xưng mình là con nuôi, cháu nuôi. Nhân vật trọng yếu của đảng hoạn quan Ngụy Trung Hiền là Ngũ hổ (5 con hổ), Ngũ bưu (5 con hổ con), Thập cẩu (10 con chó), Thập hài nhi (10 đứa bé), Tứ thập tôn (40 đứa cháu)... Năm Thiên Khải thứ 5 (1625) nổi lên vụ án oan lớn bắt giết người của đảng Đông Lâm là Dương Liên, làm cho dân chúng nổi dậy ở khắp nơi Giang Âm, Tô Châu... Năm Thiên Khải thứ 6 (1626), một tuần phủ Triết Giang đã là người đầu tiên đề xướng lập sinh từ cho Ngụy Trung Hiền, tiếp theo các nơi đều bắt chước nên sinh từ có khắp cả nước. Bên trong từ đường thờ tượng của Ngụy Trung Hiền, ai đi qua cũng phải lậy 5 lậy, hô to 9900 tuổi. Ngụy Trung Hiền tự xưng là Cửu thiên tuế. Nội các thảo ra các chỉ dụ, đồng xưng là Trẫm và Xưởng thần. Lại có người đề nghị xếp Ngụy Trung Hiền là bậc thánh nhân tôn lên ngang hàng với Khổng Tử, cho rằng ông ta cống hiến còn cao hơn cả Mạnh Tử. Khắp Trung Quốc dấy lên phong trào trung thành với một tên gia nô của Hoàng đế, từ đó có thể thấy tình hình chính trị cuối đời Minh thối nát như thế nào. Năm 1627 Chu Do Kiểm lên ngôi tức Minh Tư Tông, biếm Khách thi xuống, phế truất Ngụy Trung Hiền, đày đến giữ mộ ở đất Phụng Dương, được nửa đường thì có lệnh truy bắt lại. Ngụy Trung Hiền sợ tội, thắt cổ chết. Tội lỗi trầm trọng Lũng đoạn triều chính Đời Minh không có chức Tể tướng mà thay vào đó là cơ quan Nội các thay quyền Tể tướng. Ngụy Trung Hiền khống chế việc triều chính, nắm lấy các đại quyền trong cung và còn đưa các tay chân thân tín vào nắm lấy Nội các. Các quan trong triều người thì bái lạy Ngụy Trung Hiền để được thăng quan, lên đến "Thủ phụ" (Thủ: đứng đầu, Phụ: quan lớn) hoặc "Nội các đại học sĩ". Thậm chí có người tự xưng là thân thích với Ngụy Trung Hiền vì cùng họ Phùng với vợ trước đây của ông ta nên cũng được làm quan. Những ai không theo phe cánh Ngụy Trung Hiền đều bị loại trừ dần ra khỏi Nội các. Nội các triều Minh biến thành cơ quan riêng của nhà họ Ngụy. Các quan viên tranh nhau đến kết bái Ngụy gia để được làm con nuôi, cháu nội nuôi. Như vậy, từ Nội các, Lục bộ cho đến Tổng đốc, Tuần phủ các nơi đều là phe đảng, vây cánh của họ Ngụy, quyền hành lớn trong ngoài có thể nói đều ở trong tay Ngụy Trung Hiền cả. Ngụy Trung Hiền tuy là người mù chữ nhưng là người lắm mưu kế, nhiều thủ đoạn. Các hoạn quan Ngụy Triều, Vương An, những người đã từng tiến dẫn Ngụy Trung Hiền đã bị ông ta trở mặt hại chết. Nhưng việc làm độc ác nhất của Ngụy Trung Hiền là việc bức hại những người thuộc đảng Đông Lâm. Thủ đoạn thường dùng là sai khiến các đảng viên vu cáo lẫn nhau, dùng cực hình ép cung làm liên lụy nhau thành vụ án lớn. Có nhiều vụ án oan trong đó có vụ xảy ra năm 1625 khi Ngụy Trung Hiền cho bắt Uông Văn Ngôn người đảng Đông Lâm, dùng nhục hình tra khảo ép ông ngụy tạo khẩu cung. Ông thà chết không nghe theo liền bị bức chết. Nguy Trung Hiền sau đó đã làm giả khẩu cung để tiếp tục hại 6 vị quan khác về các tội danh bao che cho tướng bại trận ở Liêu Đông là Dương Hạo, Hùng Đình Bật, hối lộ tham ô... Họ phải chịu mọi cực hình tàn khốc như đánh đập, còng, kẹp, treo... Ảnh Vương Á Nam vai Hy Tông Hoàng Đế.
Ảnh Tống Giai vai Phụng Khánh Phu Nhân

Khách Thị được coi là một trong mười người đàn bà hiểm độc nhất Trung Hoa
Khách Thị: Người đàn bà làm loạn triều Minh
Khách Thị vốn là nhũ mẫu của Minh Hy Tôn, sau khi câu kết với thái giám Nguỵ Trung Kiên, bà ta bắt đầu khống chế các thế lực trong triều và ra tay sát hại những người phụ nữ trong cung mà xưa nay bà ta không ưa.
Minh Quang Tôn tuyển được một người phi là Triệu Thị. Người này có chút xích mích với Khách Thị, bà ta bèn giả thánh chỉ buộc Triệu Thị phải thắt cổ tự vẫn. Dụ Phi Trương Thị nói năng có điều chạm đến Khách Thị khiến bà ta nuôi hận trong lòng, bèn kiếm lời xúc xiểm với Hy Tôn, nói đứa bé do Dụ Phi sinh ra không phải cốt nhục của vua. Hy Tôn tin lời, tống giam Dụ Phi vào lãnh cung. Khách Thị không cho tiếp tế đồ ăn khiến bà phải uống nước mưa cầm hơi rồi chết đói.
Trương Hoàng hậu rất ghét Khách Thị nên lựa lời khuyên Hy Tôn đừng nghe lời bà ta trừng phạt người ngay, nhưng ông ta không nghe. Khách Thị mua chuộc được một cung nữ trong cung Càn Ninh để ra tay hại Hoàng hậu. Khi đó Trương Hoàng hậu đang có mang, thường mỏi lưng nên sai cung nữ bóp lưng. Cung nữ đã ra tay khiến bà bị sảy thai. Chỉ vì dung túng cho Khách Thị làm hại những phụ nữ trong cung mà Minh Hy Tôn đã chịu họa tuyệt tự.
Thiên Hạ là một trong rất ít phim tôi xem không trọn vẹn mà vẫn dấy lên những xúc cảm mạnh mẽ.
Đề tài của Thiên Hạ dường như là quá cũ trong hàng trăm bộ phim từa tựa nói về những cuộc đấu đá tranh giành quyền lực đằng sau Tử Cấm Thành. Thế nhưng thông qua Thiên Hạ, các nhà làm phim còn muốn gửi những thông điệp khác. Một lời kêu cứu của yêu thương.
Con người đã sống thì ai cũng cần yêu và được yêu. Bất kể đó là tình yêu gì, tình yêu gia đình, bằng hữu cho đến tình yêu nam nữ. Tôi đã từng đọc ở đâu đó đại ý nói rằng vì trong tâm thức con người biết mình là kẻ cô đơn trơ trọi giữa thế gian, vậy nên chúng ta mới không ngừng giao lưu hòng xua đi cái lạnh lẽo một mình. Tiếc là người ta thường hay quên đi sự thật đó, thường hay quên là mình cần thương yêu và được thương yêu đến bao nhiêu.
Dưới lớp bụi thời gian, những tháng năm đẫm máu của lịch sử phong kiến không bao giờ phai mờ. Một Đường Minh Hoàng vì ngôi báu mà nhẫn tâm giết chết anh trai mình. Rồi cũng chính Đường Minh Hoàng ấy lại mù quáng bởi dục vọng và sắc đẹp của mỹ nhân Dương Ngọc Hoàn. Và sử biến An Lộc Sơn 36 triệu sinh linh đã chết trong cơn phiến loạn ấy.
Tôi tự hỏi liệu ở một góc nhỏ trong tim Đường Minh Hoàng có thật sự yêu Dương Quý Phi ? Vì nàng Đường Minh Hoàng chấp nhận bị người đời sau gọi mình luân loạn. Vì nàng Đường Minh Hoàng hy sinh biết bao xương máu con dân.
Cuối cùng thì, là hy vọng hay bi ai khi mà chẳng có kẻ nào thoát khỏi hai chữ ái tình.
Trong những rối ren của mưu toan hiểm ác còn chỗ nào cho yêu thương ?
Câu trả lời là có, luôn có.
Khách nhũ mẫu vì đứa em trai mà mong xưng quyền đoạt vị. Mộc Vân Châu vì ân tình người đưa mình thoát khỏi chốn lao tù tủi nhục mà nhúng chàm chém giết.
La Vân Bằng vì người con gái anh dâng trọn cả đời bảo vệ. Mộ Dung Thu vì ngọn đèn tình yêu thắp sáng mãi trong tim.
Sảnh Nhi vì Tiền Gia Nghĩa mà chết không hề hối hận.
Nguỵ Trung Hiền giữa bao nhiêu tên xu nịnh danh xưng "Thiên Tuế" cũng có một đôi kẻ sẵn sàng xả thân.
Một đời ôm giấc mộng đế vương, thâu tóm cả Thiên Hạ trong tay, đứng trên vạn người và làm "Thiên tử". Thế nhưng Thiên Hạ ấy sẽ là gì nếu ta đánh mất yêu thương ?
" Thiên Hạ của trẫm không lớn như các ngươi tưởng"
Dù có lớn, có rộng, có dài hàng mấy trăm mấy nghìn thước thì liệu có đáng không khi ta để rơi những suối nguồn nuôi dưỡng trái tim ?
Phút cuối cùng Khách nhũ mẫu hối hận không khi chính tay bà đào mồ chôn hạnh phúc. Tại sao phải đợi đến kiếp sau để nối tình tỉ muội. Tại sao kiếp này không trân trọng mà sống cho thoả những nỗi yêu thương. Tại sao kiếp này lại làm thân khốn khổ thế, mưu mô toan tính tham vọng rồi cũng hoá thành cát bụi du phù...
May mắn thay.
Trong cái phông mờ đục huông mùi máu thì ánh sáng của tình yêu vẫn nhá lên lấp lánh . Một nhà văn đã nói " tình yêu của con người luôn là một câu hỏi lớn". Khách nhũ mẫu trăm phương nghìn kế rồi cũng không ngờ rằng Sảnh Nhi lại chết vì Tiền Gia Nghĩa. Nguỵ Trung Hiền cả đời không tin ai không hy sinh vì ai sẽ không bao giờ hiểu tại sao Đại Tiến Nhị Tiến nguyện bỏ mạng cho bằng hữu mình. Mộ Dung Thu mãi hướng về sư huynh, cô biết hay không một người con trai khác có thể dâng cô tất cả, tình yêu hy vọng sinh mạng và sự sống của anh ta.
Những bậc trượng phu xưa từng cho rằng tình yêu nhi nữ làm cản trở đại nghiệp báo quốc. Thiên hạ của họ là giang san bờ cõi, là đất đai lãnh thổ, là chức tước sĩ danh. Họ cứ nghĩ vậy mới là nhìn xa trông rộng, chí khí bay cao, quẩn quanh bên hạnh phúc nhỏ làm những việc nhỏ mới thật đáng chê cười. Thế nhưng liệu họ có giật mình không khi Mô Dung Thu chợt nói Thiên hạ của cô gói gọn trong một mái ấm gia đình. Như mẹ Teresa đã tin " We can do no great things--only small things with great love." ( Chúng ta có thể không làm việc lớn nhưng có thể làm việc nhỏ với tình yêu lớn ). Thiên Hạ sẽ không là gì cả, một thứ hữu danh vô thực nếu yêu thương hoá tàn tro.
Rốt cục thì Tín Vương lên ngôi. Quả nhân - con người cô quả trong cung cấm, sung sướng gì đâu mà thiên hạ cớ chi phải giẫm nát tranh giành. Một Hy Tông vật vã với ngai vàng. Một Nguỵ Trung Hiền. Một Khách nhũ mẫu. 14 năm sau lửa thiêu rụi cơ đồ nhà Minh, mất trắng thiên hạ, ta còn gì trong tay ?
Những cánh diều bay bay trên khoảng trời cao rộng, còn ta tự do đấy nhưng khác nào chốn địa lao ngục tù...